CẠN TÌNH PHÔI PHAI.
Trời trở khúc giao mùa
Bến sông xưa chớm lạnh
Ta nghe lòng cô quạnh
Chất chồng khoảng trời riêng.
Đêm ôm giấc cô miên
Nghe linh hồn buốt giá
Người hóa thành kẻ lạ
Nỗi đau tự ngàn xưa.
Mình ta về dưới mưa
Vẫn thấy lòng luyến nhớ
Cho dù là mộng vỡ
Sao mãi cứ hoài thương?
Mấy câu thơ đoạn trường
Nguyệt quế hương thoang thoảng
Bóng ai vẫn thấp thoáng
Sao ta được bình yên?
Còn chút nỗi niềm riêng
Chan hòa đau và tiếc
Rót đầy chén ly biệt
Ta cạn tình phôi phai.